1. This site uses cookies. By continuing to use this site, you are agreeing to our use of cookies. Tìm hiểu thêm.

Cuộc sống là 1 hành trình

Thảo luận trong 'Cùng đọc, cùng suy ngẫm' bắt đầu bởi vitconb1, 15/11/10.

  1. vitconb1

    vitconb1 <font color="FF00FF"><b>Nam Vương Moduc2.NET 2011<

    Mình từng được xem một đoạn flash ngắn, là những hình ảnh chuyển động khắc họa một bé trai và một bé gái với vali, những toa xe lửa, đường ray, tất cả đều có màu vàng úa. Đó là lần đầu mình đọc ‘Chuyến xe cuộc đời’, ví cuộc đời là một chuyến xe và tất cả chúng ta là hành khách trên chuyến tàu cuộc đời ấy.

    Cỏ dại:23_002:

    Lần thứ hai mình đọc thấy sự so sánh này qua một lá thư chia tay của một người chị. Và lần thứ ba, rồi thứ tư,.. mình lại tìm thấy nó ở nơi các trang blog. Đọc nhiều lần như thế nhưng mỗi lúc nó lại mang về cho mình những cảm nghiệm riêng, thật lắng đọng và ưu tư.

    Ở lần đầu tiên, mình chỉ đơn giản bị lôi cuốn bởi âm nhạc nhẹ nhàng, sâu lắng, với những lời văn đầy xúc cảm. Và một chút suy nghĩ là lạ khi khám phá ra sự so sánh thú vị ấy.

    Ở lần thứ hai, lồng vào những câu văn đầy xúc cảm ấy là sự chia tay, mình xúc động, thật sự xúc động lắm, nó đã làm cho khóe mắt mình cay cay.

    “Có người khi xuống tàu đã để lại cho mình nỗi nhớ khôn nguôi”
    “Ta ngỡ ngàng vì có những vị hành khách mà mình thương mến lại ngồi trên một toa xe khác, và để ta bơ vơ trong suốt cả chuyến đi”.
    “Vĩnh biệt tất cả bạn bè tôi từng gặp hẳn là điều đau đớn… để những người thân một mình hẳn là buồn đau”.:23_002:

    Và ở những lần đọc tiếp theo, mình đã cảm nhận thấy cả một hành trình cuộc sống của chúng ta đã được diễn tả thật đầy đủ chỉ trong vỏn vẹn vài câu chữ. Mình thấy ở đó trọn vẹn những cung bậc cảm xúc của cuộc sống, vui với những khởi đầu mới, hài lòng với những sự gặp gỡ, buồn bã với sự chia tay, luyến tiếc những khoảnh khắc và cả những nỗi ưu sầu, cô đơn và đau đớn nữa.

    Cuộc sống đã được mình phân ra làm ba giai đoạn và mình đã có những suy nghĩ thế này:

    Quá khứ là tiếng thở dài tiếc nuối.
    Có ai không tiếc nuối những gì đã qua, có ai không nhớ về những kỷ niệm, những hồi ức, dẫu cho nó buồn hay vui. Chúng ta đôi khi muốn những hạt bụi thời gian phủ lấp đi những quá khứ không vui, những hồi ức không đẹp, chúng ta muốn quên nhưng càng cố quên lại càng nhớ. Mình từng nhiều lần ước rằng, giá như mình được quay lại, có thể mình sẽ làm khác, có thể mình sẽ hành động khác và có thể mình sẽ sống khác… Thế nhưng, bây giờ chỉ còn là những tiếng thở dài, thở dài tiếc nuối.:tat:

    Quá khứ đã trôi qua, có níu kéo cũng không được, có tìm quên cũng khó khăn, thôi thì cất nó vào ngăn của ký ức, đặt những điều không vui xuống tận cùng đáy suy nghĩ, đặt những điều ta vui, ta hài lòng lên phía trên và hãy tiếp tục sống với hiện tại, chỉ thi thoảng nhớ lại ta sẽ bắt gặp trước tiên là những niềm vui, sống lại với những kỷ niệm đẹp và biết đâu ta sẽ không kịp nhớ đến những nỗi buồn thì ta lại phải sống tiếp tục với hiện tại. Đó chỉ là một cách để né tránh, nhưng thực tế của cuộc sống luôn khiến ta phải nhớ về những điều không muốn nhớ. Vì thế mình hãy học cách biết lạc quan trong những nỗi buồn, biết đứng lên từ những thất bại, biết hy vọng từ trong chính sự thất vọng…

    Hiện tại là hành trình
    Con đường cuộc sống do mỗi người tự lựa chọn, mình luôn nghĩ đến hình ảnh tất cả chúng ta cùng đang bước đi trên một con đường, nhưng sau đó có một vài người sẽ rẽ vào những lối rẽ khác, hay có người đứng sững lại, họ không cùng mình đi tiếp nữa. Hay như hình ảnh của một chuyến tàu, mình không biết những người bạn của mình sẽ xuống ga nào, có những người mình thương mến lại không cùng đồng hành với mình. Cuộc sống là thế, gặp gỡ và chia ly, có khi là chia ly trong niềm vui, vui vì quyết định đúng đắn, vui vì tin rằng sẽ có ngày gặp lại trong niềm vui của sự thành công. Nhưng cũng có khi chia ly trong sự nuối tiếc, bất lực khi nhìn thấy những người bạn đang đi một con ghồ ghề, đầy bất trắc, buồn khi thấy sự lựa chọn sai lầm, nhưng không sao khuyên được.:14:

    Mình sợ lắm giây phút khi chỉ còn lại một mình trên con đường rộng lớn thênh thang, đôi bàn tay lạc lõng, đôi chân bước đi trong vô định, mình sợ cái cảm giác không tìm thấy phương hướng, không biết rẽ theo ngả nào. Vì thế, mình cần lắm những đôi bàn tay nắm lấy nhau chia sẻ, những người bạn cùng tiến bước, cùng đồng hành. Hành trang mình mang theo trong cuộc đời này là tình thân bạn bè, sự ấm áp gia đình, tất cả sẽ mang lại sự cảm thông trong những lúc mình chới với nhất.

    Tương lai là những ánh bình minh
    Sự lạc quan, niềm hy vọng luôn không thể thiếu trong suy nghĩ của mỗi người. Chúng ta hãy sống ngày hôm qua và ngày hôm nay thật đầy đủ ý nghĩa, sống hết mình, yêu hết mình, để rồi ngày mai của chúng ta sẽ chỉ là những niềm vui, tìm kiếm sự tươi mới, không còn những luyến tiếc của những ngày đã qua.

    Có những người chỉ sống vì quá khứ, có những người sống chỉ biết hiện tại và cũng có những người sống chỉ nhìn vào tương lai. Thế thì quá khứ, hiện tại, tương lai, cái nào là quan trọng nhất?:51_002:

    Câu trả lời của mình là hiện tại, vì nếu bạn biết sống tốt ở hiện tại thì tương lai bạn sẽ không phải quay đầu nhìn lại tiếc nuối. Bạn sẽ không có những hồi ức buồn trong quá khứ nữa, tất cả cuộc sống của bạn sẽ tràn ngập niềm vui và cảm xúc thăng hoa.
    Và mình cũng luôn tin tưởng rằng, điểm dừng cuối cùng của cuộc sống tất cả chúng ta sẽ gặp lại nhau, như chuyến tàu sẽ dừng ở nhà ga trung tâm. Và khi đó mỗi một người trong chúng ta sẽ nhận ra rằng mình cũng đã góp phần giúp ích cho hành trình của nhau và làm cho hành trang cuộc sống ngày càng phong phú hơn.

    Hình như mình viết entry mới lúc nào cũng vào lúc trời mưa. Bài viết dành tặng cho tất cả những người bạn đang sắp có sự lựa chọn và thay đổi cho cuộc sống. Cầu mong mọi điều tốt đẹp đến với những người thân quen của mình.
    Sài Gòn 1 chiều mưa!:10_002:
     
  2. vitconb1

    vitconb1 <font color="FF00FF"><b>Nam Vương Moduc2.NET 2011<

    upppppppppppp cho pà kon suy ngũm nak
     
  3. vitconb1

    vitconb1 <font color="FF00FF"><b>Nam Vương Moduc2.NET 2011<

  4. N0-smile

    N0-smile New Member

    cuộc sống là một hành trình đi dến cái chết phải ko bạn.................................................................
     
  5. Bugatti16.4

    Bugatti16.4 New Member

    Nói hay .... Đời người rồi ai cũng chết >>>> nhưng mà con đường dẫn đến nó cũng khác lắm .......phạm tội bị tử hình sẽ không giống như hi sinh để cứu người khác đâu ...:D
     
  6. N0-smile

    N0-smile New Member

    nhưng tóm lại đều là chết í mà...............................................
     
  7. Kingof

    Kingof Moderator

    Đời người dừng lại ở thực tế là chết, nhưng cũng còn ở thế giới cho người chết... Và rồi cũng về với cát bụi thôi,cuộc sống có muôn vàng khó khăn, mỗi hành trình là 1 cuộc di chuyển mệt, kết thúc 1 hành trinh là nhưng ngày ta nghĩ đã làm được gì ở hành trình đó.Và cuộc đời của 1 con người cũng vậy khi nhắm mắt xuôi họ đã thật sự mãng nguyện nhưng gì họ đã làm trong quộc sống hay chưa?
    Hãy làm những gì thật sự có ich có lợi cho chúng ta , mọi người xung quanh và cho xã hội để rùi lìa cõi đời chúng ta đừng luyến tiệc.Vì khi đó tiếc cũng đã muôn.
     
  8. vitconb1

    vitconb1 <font color="FF00FF"><b>Nam Vương Moduc2.NET 2011<

    Đời người chỉ sống có một lần. Phải sống sao cho khỏi xót xa, ân hận vì những năm tháng đã sống hoài, sống phí, cho khỏi hổ thẹn vì dĩ vãng ti tiện và hèn đớn của mình, để khi nhắm mắt xuôi tay có thể nói rằng: tất cả đời ta, tất cả sức ta, ta đã hiến dâng cho sự nghiệp cao đẹp nhất trên đời, sự nghiệp đấu tranh giải phóng loài người..."
    pavel​
     
  9. N0-smile

    N0-smile New Member

    cũng hay...............cả hai bạn nói rất ý nghĩa.......................................cuộc sông thật nhạt nhẽo nếu ko có những thử thách..........cũng như hành rình mà ko có vấp ngã phải ko 2 bạn........
     
  10. vitconb1

    vitconb1 <font color="FF00FF"><b>Nam Vương Moduc2.NET 2011<

    nếu 2 thì phải thank chứ
    1 cái click nhỏ nhỏ, thể hiện 1 tấm lòng
    Haiz
     
  11. Kingof

    Kingof Moderator

    Bạn nói quá hay mình vote cho bạn, cuộc đời ai dù hèn sang, già nghèo... nhưng cũng chết, và theo quan điểm đạo phật thì, khi ra đi bạn chỉ mang " HỌA và PHƯỚC"....còn lại bạn không có j cả.
     
  12. vi_kute

    vi_kute New Member

    đời người ai cũng trãi qua 4 từ: sanh lão bệnh tử
     
  13. Kingof

    Kingof Moderator

    hay quá em ơi vote cho em rồi đó,Hãy sống đúng mình khi cón sống và đừng hối tiếc khi sắp nhắm mắt.
     
  14. thanhtuyen_toasang

    thanhtuyen_toasang Moderator

    đã sinh ra thì hãy sống chứ đừng tồn tại, mà đã sống thì hãy sống bằng tất cả lòng nhiệt huyết chớ đừng sống mòn.^^
     
  15. linh_arsenal

    linh_arsenal New Member

    :-?:-?:-?:-?>>>>>:-q:-q:-q:-q:-q:-q>>>>>>>:D<>:D<>:D<>:D<>:D<>:D<>>>>>>>>>>>>@};-@};-@};-@};-
     
  16. thanhtuyen_toasang

    thanhtuyen_toasang Moderator

    gì đây hê? tặng hoa cho nhìu mờ hem thank.xí
     
  17. yaya_kamiss

    yaya_kamiss New Member

    với tôi, sự trưởng thành bắt đầu ngay sau khi tôi đủ khả năng thừa nhận lỗi lầm của bản thân và tha thứ cho chính mình




    nghịch cảnh hé lộ tài năng
    sung túc che đậy người tài
    [​IMG]
     
    Last edited by a moderator: 29/6/11
  18. yaya_kamiss

    yaya_kamiss New Member

    ngay khi bạn tin vào chính mình, bạn sẽ biết cách sống như thế nào...
    điêu ý nghĩa nhât trong thế giới này không phải là chúng ta đang ở đâu,mà chúng ta đang đi theo hướng nào...


    [​IMG][​IMG][​IMG]
     
  19. kymmydan_sakura

    kymmydan_sakura New Member

    quá khứ đj liền với hiện tại và hiện tại kết nối với tương lai vì vạy cái nào cũng quan trọng cả....;))hiện tại của luc này cũng là quá khứ của thời gian khác và cũng:-/ có thể la tương lai
     
  20. sumall

    sumall New Member

    Cũng là 1 vòng tròn thôi sinh ra --> lớn lên --> già đi --> chết đi rồi lặp đi lặp lại thôi. Cuộc sống, sống sao có ý nghĩa, làm đều mà mình muốn làm mà không phải ảnh hưởng đến người xung quanh
     

Chia sẻ trang này