1. This site uses cookies. By continuing to use this site, you are agreeing to our use of cookies. Tìm hiểu thêm.

Hẹn nhau sau hai kỳ thi nhé!

Thảo luận trong 'Cùng đọc, cùng suy ngẫm' bắt đầu bởi thuongdt, 19/5/10.

  1. thuongdt

    thuongdt Guest

    Hẹn nhau sau hai kỳ thi nhé! Ừ, hẹn nhau! Cố lên nhé! Giữ lại cánh
    phượng này. Kỷ niệm đấy. Mai này vào đại học rồi chớ có quên! Ừ, không
    quên. Trường đó! Thầy cô đó! Phượng ơi! Ve sầu ơi! Hát lên đi, đốt cháy
    đi….

    Giữ lại nhé bạn tôi ơi, những khoảng trời ký ức không vị kỷ nhỏ nhen,
    chỉ là những cánh phượng hồng thoáng bay nhẹ trong gió chiều. Mười hai
    năm. Dù vui hay buồn, đó cũng là một quãng đời của con người. Quãng đời
    mà ta còn hạnh phúc khi được gọi bằng hai tiếng thiêng liêng …. “học
    trò”.

    Những đốm phượng cuối mùa nở muộn, vẫn đỏ rực giữa mênh mông màu xanh
    của lá. Chúng lung linh và đẹp lạ lùng. Ơi, những bông phượng đỏ, biết
    chăng, mười hai năm vừa qua….

    Những nỗi niềm chưa kịp thổ lộ, những chút giận hờn chưa kịp cho qua. Và cả những lời hứa xa xăm, những niềm tin bất tận, để rồi chúng ta cùng nhau chung bước qua chặng đời với 2 kỳ thi quyết định con đường tương lai của chính bản thân mình, nơi mà ta sẽ phải tự vượt qua, tự lo cho chính mình.

    Tuổi học trò trôi qua trong tôi với nhiều nỗi niềm nuối tiếc, những từ giá như, nếu như... cứ mãi văng vẳng bên tai mỗi khi lặng nhìn những áo dài phất phơ giữa đường thành phố, hay cả những bộ đồng phục nữ sinh. Ôi sao mà ta nhớ quá!

    Rồi bạn bè, từ giã quê hương với những lời hứa hẹn gặp nhau giữa lòng Saigon, nhưng sao khó quá. Giờ đây mỗi đứa mỗi nơi, và dường như cuộc sống trước mắt đã tạo ra được sự hình dung về tương lai, sự tất bật, sự thành công...

    Mùa hè đã về ngay trước mắt, cái nóng rạo rực khắp trong lòng. Ta lang thang trên những con đường đầy cây xanh bóng mát trong trường, tiếng ve ngân lên xối xả, làm lòng ta xao xuyến bồi hồi. Nhưng dường như thiếu một điều gì đó giữa miền đất nhộn nhịp này. Phải chăng...

    Ơi, những bông phượng đỏ, biết chăng, mười hai năm vừa qua….

    <object width="480" height="385"><param name="movie" value="http://www.youtube.com/v/iXl6NGdn-e0&hl=en_US&fs=1&"></param><param name="allowFullScreen" value="true"></param><param name="allowscriptaccess" value="always"></param><embed src="http://www.youtube.com/v/iXl6NGdn-e0&hl=en_US&fs=1&" type="application/x-shockwave-flash" allowscriptaccess="always" allowfullscreen="true" width="480" height="385"></embed></object>
     
  2. quangboon

    quangboon Thành viên tích cực

    Đáng nhẽ ch nên làm nhà văn thì đúng hơn đó. Chợt nhớ lại là mình đã bỏ lỡ quá nhiều thứ những thứ gần gũi nhất nhưng mình đã không nhận ra. wiss!
     

Chia sẻ trang này