1. This site uses cookies. By continuing to use this site, you are agreeing to our use of cookies. Tìm hiểu thêm.

Mẹ ơi...con xin lỗi!

Thảo luận trong 'Tình bạn - Tình yêu' bắt đầu bởi thy anh, 6/7/10.

  1. thy anh

    thy anh New Member

    Mẹ àk ... !
    Con xin lỗi Mẹ rất nhiều, nhiều lắm.
    Con là đứa vô tình, hay vô tình một cách cố ý với Mẹ, có lẽ vậy.

    Con có thể thức đến hai giờ sáng chỉ để nói chuyện bâng quơ với người chưa gặp mặt,
    nhưng lại không ngồi nói chuyện với Mẹ thật lâu,

    Con có thể làm những việc không công cho người khác,
    nhưng việc Mẹ nhờ, con lại tìm cớ để thoái lui, bận, khó không làm được...

    Con có thể chạy đến nhà người yêu, đứng chờ từ bốn giờ sáng chỉ để nói một lời,
    nhưng con lại không chở Mẹ đi dạo, hay đi công việc của Mẹ, kể cả đi ăn tối chung, cũng đã lâu con không đi cùng Mẹ.

    Con có thể bỏ thật nhiều tiền để đãi bạn bè,
    nhưng con lại tính toán với Mẹ để khỏi tốn tiền cho nhiều chi phí trong nhà, và cố giữ số tiền tạm gọi là của con, dù con biết đó là tiền của Mẹ.
    Nếu Mẹ không cho con ăn học, thì làm sao con có thể làm ra tiền như lúc này ?

    Con có thể đau khổ, có thể khóc, vì tình cảm của con không đẹp đẽ,
    nhưng con vô tình với Mẹ quá Mẹ ơi,
    con đã không hiểu nỗi đau của Mẹ
    con đã không chia sẻ với Mẹ buồn vui công việc.

    Ly cà phê sáng Mẹ vẫn pha cho con, hình như con nghĩ mặc nhiên là phải có, dù không nghĩ Mẹ dậy sớm hơn con, pha rồi lại giữ ấm, để khi con dậy, ly cà phê vẫn ấm.

    Mẹ đã không hạnh phúc trong tình cảm, con biết Mẹ chỉ còn mỗi con mà thôi,
    vậy mà,
    có lúc con lại nghĩ quẫn, chỉ vì...

    Con quá ích kỷ Mẹ ơi. Con chưa bao giờ nghĩ cho Mẹ cả, chỉ bản thân con mà thôi.

    Con xin lỗi Mẹ nhiều, nhiều lắm.
     
  2. Bugatti16.4

    Bugatti16.4 New Member

    Cha mẹ nào lại chẳng thương con.....
    Con còn bế trên tay
    Con chưa biết con cò
    Nhưng trong lời mẹ hát
    Có cánh cò đang bay:
    "Con cò bay la
    Con cò bay lả
    Con cò cổng phủ
    Con cò Đồng Đăng..."
    Cò một mình, cò phải kiếm lấy ăn
    Con có mẹ, con chơi rồi lại ngủ
    "Con cò ăn đêm
    Con cò xa tổ,
    Cò gặp cành mềm
    Cò sợ xáo măng..."
    Ngủ yên! Ngủ yên! Cò ơi, chớ sợ!
    Cành có mềm, mẹ đã sẵn tay nâng
    Trong lời ru của mẹ thấm hơi xuân
    Con chưa biết con cò, con vạc
    Con chưa biết những cành mềm mẹ hát
    Sữa mẹ nhiều, con ngủ chẳng phân vân

    II.
    Ngủ yên! Ngủ yên! Ngủ yên
    Cho cò trắng đến làm quen
    Cò đứng ở trong nôi
    Rồi cò vào trong tổ
    Con ngủ yên thì cò cũng ngủ
    Cánh của cò, hai đứa đắp chung đôi
    Mai khôn lớn, con theo cò đi học
    Cánh trắng cò bay theo gót đôi chân
    Lớn lên, lớn lên, lớn lên...
    Con làm gì?
    Con làm thi sĩ!
    Cánh cò trắng lại bay hoài không nghỉ
    Trước hiên nhà
    Và trong hơi mát câu văn...

    III.
    Dù ở gần con
    Dù ở xa con
    Lên rừng xuống bể
    Cò sẽ tìm con
    Cò mãi yêu con
    Con dù lớn vẫn là con của mẹ
    Đi hết đời, lòng mẹ vẫn theo con


    À ơi!
    Một con cò thôi
    Con cò mẹ hát
    Cũng là cuộc đời
    Vỗ cánh qua nôi
    Ngủ đi! Ngủ đi!
    Cho cánh cò, cánh vạc
    Cho cả sắc trời
    Đến hát
    Quanh nôi.
     

Chia sẻ trang này