Nhất định không cho cha nhận con

  • Thread starter Doan Gam
  • Ngày gửi
Doan Gam

Doan Gam

Member
Người chị em khác của bà cũng không đồng ý chia phần tài sản của cha để lại cho bà theo đúng pháp luật hiện hành. Bởi vì cả cha và mẹ đều không còn nên tòa không thể trưng cầu giám định ADN giữa bà và cha để xác định cha cho bà.

Mình không cho ổng nhận làm cha con mình thì thôi, mắc mớ gì tòa xử mình chịu tiền án phí và tiền làm xét nghiệm ADN hành chính?






Không cho cha nhận con

Chị Minh Tâm đã có chồng nhưng chưa có con. Hai vợ chồng chị sống ở thành phố Đà Nẵng. Giữa vợ chồng không xảy ra chuyện gì nghiêm trọng - xét nghiệm ADN hành chính, bỗng nhiên anh Quốc Huân (chồng chị Tâm) bỏ đi đâu không rõ để chị vò võ một mình.

Tuổi xuân có hạn. Nhiều người thấy chị bị chồng bỏ rơi cũng thương xót nhưng chị nào dám đến với ai vì tiếng vẫn là gái đang có chồng - xét nghiệm ADN. Cho đến khi có một người yêu thương chị thật lòng và muốn đến với chị.

Tuy nhiên, tờ giấy đăng ký kết hôn của chị vẫn còn nên chị buộc phải làm thủ tục tuyên bố chồng mất tích và ly hôn. Sau khi ly hôn - xét nghiệm ADN hành chính, chị yêu một Việt kiều có người thân ở Đà Nẵng tên là Đào Bá Sơn.

Rồi chị Tâm có bầu với anh Sơn. Anh Sơn muốn đứa trẻ được mang quốc tịch nước ngoài theo cha nên có nói với chị Tâm ý nguyện này. Tuy nhiên, chị Tâm không đồng ý nên giữa hai người xảy ra xung đột dẫn đến chị Tâm giận anh Sơn và không thèm gặp mặt.

Anh Sơn hết thời gian lưu trú tại Việt Nam thì lại về Mỹ để sinh sống, chị Tâm ở Việt Nam một mình sinh con và chị tự lấy họ của mình để đặt tên cho con bé, coi như không dính dáng gì đến anh Sơn.

Vì biết chắc đứa bé là con mình nên mỗi lần về Việt Nam anh Sơn đều muốn được đến thăm bé. Lúc chị Tâm nguôi giận thì chị cho gặp, khi giận chị lại không cho gặp khiến giữa hai người càng có mâu thuẫn mà không thể giải quyết.

Bé con càng lớn càng giống cha nhưng chị không cho gặp khiến anh rất bức xúc.

Anh đi hỏi luật sư, được tư vấn muốn được nhận con thì phải được tòa công nhận. Do vậy - xét nghiệm ADN hành chính, anh nộp đơn ra tòa đề nghị tòa công nhận cháu Hương Ly là con của anh.

Tuy nhiên, khi ra tòa, chị Tâm nhất quyết khẳng định rằng đứa con này không phải con của anh Sơn. Bởi vậy, chị đề nghị tòa án không chấp nhận yêu cầu của anh Sơn. Vì lời khai mâu thuẫn nhau nên tòa đã ra quyết định trưng cầu giám định ADN.

Kết quả cho thấy giữa anh Sơn và cháu bé có quan hệ cùng huyết thống là cha và con. Do đó, tòa tuyên chấp nhận yêu cầu khởi kiện của anh Sơn và công nhận quan hệ cha con cho anh Sơn và con gái chị Tâm.

Vì là người thua kiện, chị Tâm phải chịu án phí và chi phí giám định ADN mà tòa đã trưng cầu. Khi bản án có hiệu lực pháp luật, chị Tâm cứ thắc mắc: "Mình không cho ổng nhận làm cha con mình thì thôi, mắc mớ gì tòa xử mình chịu tiền án phí và tiền làm xét nghiệm ADN?".

Gánh nặng cuối đời

Đó là câu chuyện của một người phụ nữ tên là Xuân đã bước vào tuổi "xưa nay hiếm", bà nộp đơn ra tòa đề nghị được công nhận là con của một người đàn ông đã qua đời từ rất lâu, đồng thời mẹ bà cũng không còn.

Lý do về việc xin xác định cha cho bà là bởi trong giấy khai sinh của bà không thể hiện tên người cha ruột mà chỉ có mẹ. Việc mẹ đi làm giấy khai sinh rồi không điền tên cha vào bà không biết lý do tại sao.

Ngoài ra, bà còn một người em gái ruột cũng đã 70 tuổi nhưng người này có ghi tên cha trong giấy khai sinh và là con hợp pháp của cha mẹ bà.

Suốt tuổi thơ ấu đến khi trưởng thành - xét nghiệm ADN hành chính, bà cũng chưa một lần hỏi mẹ về việc tại sao phần ghi tên cha lại để trống. Đã có lúc bà tự nghĩ, có thể bà không phải là con của người mà bà vẫn gọi là ba.

Rồi cả cảm giác mặc cảm mình là con riêng của mẹ nhưng không bao giờ dám hỏi. Đến cả người chồng của bà, các con bà cũng có thắc mắc nhưng không ai dám nói.

Chỉ đến khi mẹ qua đời, về vấn đề phân chia tài sản thừa kế của cha mẹ để lại mới thấy bà không được hưởng tài sản từ người cha vì trong khai sinh để trống phần tên cha ruột.

Những người chị em khác của bà cũng không đồng ý chia phần tài sản của cha để lại cho bà theo đúng pháp luật hiện hành. Bởi vì cả cha và mẹ đều không còn nên tòa không thể trưng cầu giám định ADN giữa bà và cha để xác định cha cho bà.

Tuy nhiên, may mắn là trong số những người chị em của bà Xuân lại có một người đồng ý xét nghiệm ADN cùng bà để xác định chị em ruột. Kết quả xét nghiệm cho thấy giữa bà Xuân và em gái có quan hệ cùng huyết thống cùng cha cùng mẹ.

Khi ở phiên tòa, bà Xuân chỉ nói: "Tôi già rồi, cũng không cần phần tài sản của cha mình. Nhưng trước khi chết, được thừa nhận là con của cha thì tôi cũng mãn nguyện. Tài sản không phải là thứ mà tôi mong muốn. Tôi đã trút được gánh nặng về việc mình chỉ là con riêng của mẹ".
 
Top